Vòng quay cũ không chịu dừng lại
Man United thêm một lần nữa trở thành minh chứng cho cái vòng lặp đã quá quen thuộc với người hâm mộ. Dưới thời Erik ten Hag, kịch bản diễn ra không ít lần: khi ghế HLV lung lay dữ dội, khi áp lực dư luận dồn dập nhất, MU bất ngờ có chiến thắng. Niềm tin tạm bợ lại xuất hiện, bầu không khí u ám nơi Old Trafford dường như tan biến.
Nhưng rồi, chỉ vài trận sau, sự thất vọng lại tái diễn. Đội bóng ngắc ngoải này cứ như được định mệnh kéo lại từ bờ vực đúng lúc, để rồi lại tiếp tục rơi vào mớ hỗn độn cũ. Người hâm mộ vừa vui mừng thoáng chốc đã lại ngao ngán: “MU không thể khá hơn được sao?”.
Dưới thời Ruben Amorim, vòng xoáy ấy dường như chưa chấm dứt. Trận gặp Burnley đêm thứ Bảy trên sân khách là minh chứng rõ rệt. Một bàn thắng muộn giúp Quỷ đỏ hú vía giành trọn vẹn ba điểm. Chiến thắng ấy dĩ nhiên quan trọng về mặt tinh thần, nhưng ai cũng thấy nó chẳng phải lời giải cho những vấn đề kéo dài của đội bóng.
MU chơi thiếu gắn kết, phòng ngự lỏng lẻo, còn khâu tấn công thì rời rạc. Trong khi đó, Burnley lại khiến khung thành Bayindir chao đảo không ít lần. Nếu không có quả penalty ở phút cuối, có lẽ Amorim đã phải chịu thêm một trận hoà thất vọng nữa.
Chính Amorim cũng có "vòng quay" thất thường
Amorim từng thẳng thắn thừa nhận: “Có lúc tôi ghét cầu thủ MU, có lúc tôi lại yêu sự nỗ lực của họ”. Trận thắng Burnley là lúc tình cảm của ông nghiêng về vế sau. Các học trò của ông đã cho thấy quyết tâm, chạy không biết mệt và cuối cùng được đền đáp bằng chiến thắng kịch tính.
Ở một khía cạnh nào đó, điều này cũng giúp Amorim cảm nhận rằng phòng thay đồ vẫn còn nguyên sự gắn kết, rằng ông chưa bị bỏ rơi. Nhưng tình yêu kiểu chập chờn này khó có thể kéo dài mãi.
Bởi lẽ, MU vẫn mắc quá nhiều vấn đề mang tính hệ thống. Những gì xảy ra dưới thời Ten Hag vẫn còn đó khi đội bóng chỉ bùng lên khi bị dồn vào chân tường. Sự thăng hoa ấy không bền vững, và các chiến thắng thường chỉ làm trì hoãn việc đối diện với thực tại.
Amorim chắc chắn không muốn mình trở thành bản sao của Ten Hag, một HLV sống trong vòng xoáy nghi ngờ, liên tục bị đặt câu hỏi về tương lai và rốt cuộc vẫn thất bại trong công cuộc tái thiết.
Trận thắng Burnley giúp MU tạm leo lên vị trí khả dĩ hơn, nhưng nhìn tổng thể, họ vẫn chỉ là đội bóng mong manh, dễ vỡ. Lối chơi thiếu định hình, phong độ cầu thủ phập phù, và đặc biệt là tâm lý dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn mỗi khi bị đối phương ép sân, tất cả khiến các CĐV không thể an lòng.
Một chiến thắng ở phút cuối không che giấu được sự thật rằng MU đã đánh mất bản sắc, trở thành tập thể dựa vào khoảnh khắc nhiều hơn là kế hoạch chiến thuật rõ ràng.
Có thể hôm qua là lúc Amorim lại “yêu” các cầu thủ của mình. Nhưng nếu vòng lặp cũ không sớm bị phá vỡ, cảm xúc ấy sẽ sớm biến thành “ghét” thêm lần nữa. MU cần nhiều hơn một chiến thắng hú hồn, họ cần sự ổn định, một lộ trình rõ ràng và nhất quán. Chỉ khi đó, nỗi ám ảnh quen thuộc mới thực sự chấm dứt.
Bình Luận